MỨT GỪNG MÁ LÀM

khách hỏi “sao mứt gừng lát bên Gánh làm có màu nâu nâu và giữ được vị cay hay quá vậy?”
dạ, dạ, dạ… do tự nhiên nó vậy đó

Em làm bằng bí quyết giống tất cả mọi người nhưng thêm vào cái quyết tâm làm cho ngon như Má em từng làm vừa để giảm bớt cái cực khổ cho Má và cái tấm lòng muốn làm cho ngon miếng mứt duy nhất mà em và Má và bất cứ phụ nữ nào sau khi sinh đẻ, luôn nên có trong nhà một hũ, không thuốc nào nhanh và tiện bằng” mứt gừng tự tay nàng Gánh làm trên bếp than tại nhà hàng 115/2 Trần Quốc Thảo, vui gì đâu, mứt thơm lừng, màu gừng không vàng rực như bên ngoài nhưng giống y chang màu của ngoại.

Ngoại Kevin làm món này siêu đẳng, gừng không ngọt, không áo lớp đường dày cui bên ngoài mà chỉ thoảng nhẹ vài hạt đường mong manh mịn như sương khói
gừng lát mỏng, cay nồng mà thanh tao, đúng gừng VN ăn rất đã
nhà ai có người lớn phụ nữ nên có hủ mứt gừng trong nhà: khi trái gió trở trời, khi cảm lạnh, khi đau bụng trúng thực không có gừng tươi thì nhai mấy miếng gừng, uống ly nước nóng hay nước trà bỏ vài lát mứt gừng vô, ấm người, tỉnh liền (lúc Gánh sinh Henry, làm sớm quá không giữ ấm kỹ, bị phát lãnh hoài, may nhờ có gừng của ngoại)

Thương lắm, ngâm gừng với đường cả đêm, sáng làm sớm: 2 mẹ con ríu rít trao đổi qua điện thoại, tiếc là bà ngoại không biết xài viber nên 2 má con dùng mọi cách để diễn tả tình trạng của mẻ mứt đầu tiên
ra hàng rồi, nàng Gánh chảnh chọe gọi về “vậy nha Má, từ nay Má chỉ làm gừng nguyên củ, gừng lát Má để con làm, ngon hơn Má rồi!”, tự nhiên đầu dây bên kia chửi “tổ cha cô, tui biết cô giỏi”!