TÓC BẠC, ĐỪNG HÒNG- TUỔI GIÀ, XÉO ĐI!

tui không có già, dù tui có 1 sợi tóc bạc ngay trán lần đầu cách đây 1 năm, tui nhổ nó lên, tui để dành ngắm cỡ 1 tháng rồi tui mới để gió cuốn đi trong đao đớn

tui không có già, dù chung quanh tui đám nhân viên già khằn cú đế, lúc nào cũng ngọt ngào xưng hô “con và cô”, hức, tụi nó ghen tỵ, tui biết!

tui chưa hề giá, dù 2 cái dzú tui vắt sữa nuôi 2 con đã xuống cấp, hết mơn mởn 80cm như thời xưa, nhưng bù lại, người đờn ông áo hường đã vừa âu yếm, vừa tỏ ra rất hào sảng, ôm riết tui cưng nựng rằng “trời ơi, ai ngờ tuổi này rồi mà da còn mướt dzầy nè, cái mông cong dzầy nè. Đứng chiên cơm lắc lắc cái mông thấy ghét, đi lại tiếp khách nhìn thấy ghét”.

[ chu choa, hắn tưởng hắn nịnh bợ vại là tui vuôi, có ai ngờ, tui hùng hổ hung hăng quặp lại “ủa, tuổi này là tuổi nào hở mình, mình có lộn ai hơm, em mới có 28 nha mình”, hắn tự dưng mà ú ớ]

tui hổng có già đâu, dù mới năm ngoái thôi, ngồi ăn với cô bé Marketing Manager bên Grabtaxi- đối tác một thời của Gánh, cổ cũng học Huflit. Đang 8 với nhau đến đoạn tui có tham gia SV’96 thời đó, cổ hồn nhiên thốt lên “trời, lúc chị thi SV, lúc đó em tròn 4 tuổi”. Trời, là sao?

là sao? Nghĩa là tui có 20 năm xa rời trường đại học đó hả, nghe gì giống mấy chú mấy bác hoài niệm thời xưa dzậy ta? chắc cổ giỡn chơi rồi, tui mới tốt nghiệp đại học đây thôi, tui mới chia tay tình đầu đây mà!

tui làm sao mà già, trí nhớ tui xuất sắc nhứt Gánh, số phone khách, thông tin khách, địa chỉ khách, đặc điểm về khách, tui đọc phà phà. Món ăn khách order, tui mà ở bếp, tui nhớ không sõi dù một ngày có năm chục đơn hàng

tui sao mà vô cớ ở cái tuổi suy nghĩ lo âu nhiều quá, sáng ra thấy 2 sợi tóc bạc khốn nạn ló ra ở cái chỗ mới tối hôm qua soi rất kỹ, nó màu đen tuyền! Bứt ngay và vứt ngay không do dự!

tui mà già cái nỗi chi, bạn tui vẫn một hai gọi tui “bé Nhàn” kia mà

tui sao mà già, tui vẫn bung lụa với short và đầm ngắn, tui thoát khỏi kiếp lam lũ lấm lem ở Gánh, đi chơi là vẫn tưng bừng phố thị, ai cũng hỏi chừng hăm mấy hơm, thiệt, thề, tin giùm tui đi!

tui làm sao mà U40, làm gì có, tui vẫn là đứa em nhỏ nhất trong 13 anh chị, tui vẫn là người mẹ có con trẻ nhứt so với bạn bè đồng trang lứa, tui vẫn là người đàn bà trẻ hơn, trẻ hơn cả người đờn ông vốn nhỏ hơn mình 7 tuổi lận.

vậy đó, khi bạn muốn, bạn sẽ trẻ hoài dù đã đến lúc bạn có thể hùng hồn thách thức: TUI CHẢ SỢ GÌ, CHỈ SỢ GIÀ!

bao nhiêu bạn giống tui, điểm danh cái coi, chia sẻ cái coi điều bạn lo sợ nhứt khi cái thằng cha tuổi già vô cớ sầm sập đến với bạn!

và đố bạn, con nhỏ mướt mượt trong hình, chụp lúc mấy tuổi?